Tuy rằng đã được cứu, vào thành coi như an toàn, nhưng đa số mọi người đều cảm thấy mờ mịt về tương lai. Châu phủ đã phân phối nhà tạm ở Bắc phố cho họ tá túc, mỗi ngày đều phát cháo đặc và màn thầu, dường như không phải lo chuyện ăn ở, nhưng vì không có việc làm nên trong lòng ai nấy đều thấp thỏm không yên.
Mọi người đều hiểu rõ, những ngày tháng dựa vào quan phủ cứu tế chắc chắn chẳng thể kéo dài. Chuyện này trước kia khi xảy ra nạn đói họ đều đã từng chứng kiến, biết bao nạn dân ban đầu được quan phủ phát chẩn lương thực, nhưng về lâu dài không được sắp xếp ổn thỏa, kẻ thì chết đói, người thì lưu lạc làm ăn mày, số lượng nhiều không đếm xuể.
"Bà con lại đây xem nào!" Chu Hải Đào gân cổ gào lên hết sức bình sinh: "Triều đình chiêu binh! Lần này tuyển ba ngàn người, yêu cầu thể chất cường tráng, tốt nhất là có chút võ nghệ phòng thân. Đãi ngộ y hệt lính chính quy trước đây, nguyệt bổng mười lạng, cơm nước bao no, lại còn có thịt! Ai muốn báo danh thì nhanh chân lên!"
Đãi ngộ này lập tức khiến không ít người kích động. Trong tình cảnh hiện nay, kẻ có chút sức vóc cũng không ít, nếu được tòng quân để triều đình nuôi cơm, âu cũng xem như cuộc sống có được sự đảm bảo.Tuy nhiên, vừa nghe đến chuyện phải quay lại vùng thôn dã cứu viện, quá nửa số người liền chùn bước.




